Hãy làm theo hai bước sau, nếu bạn muốn chế ngự nỗi sợ hãi được sự tự tin cho mình: 1. Hãy cô lập sự sợ hãi của bạn. Hãy trói chặt nó. Xác định chính xác điều đang khiến bạn lo sợ là gì. 2. Sau đó hãy hành động. Từng nỗi sợ hãi đều có một phương pháp thích hợp để chế ngự. Và hãy ghi nhớ một điều: sự do dự chỉ làm nỗi sợ hãi ngày càng lớn thêm.
Bằng cách phát triển sản phẩm và vận hành cơ sở làm việc thân thiện với môi trường, chúng tôi đang nỗ lực giảm thiểu tác động đến môi trường ở mức tốt nhất. Samsung Electronics dành ưu tiên hàng đầu cho môi trường - từ thời điểm bắt đầu lập kế hoạch sản
Mới đây tôi mới biết thực sự lí do mà mẹ chồng tôi nhất quyết không chịu sang tên sổ đỏ cho chồng tôi. Bà sợ khi sang sổ đỏ thì chúng tôi sẽ đuổi bà ra khỏi nhà. Hơn nữa bà không muốn con dâu sẽ có tên trong sổ đỏ. Bởi bà lo nếu như để tên chồng tôi thì
1. Tiện ích và ưu đãi:Thẻ kết nối với tài khoản thanh toán VND/USD của khách hàng mở tại Vietcombank, cho phép khách hàng sử dụng tiền trong tài khoản để thực hiện các giao dịch thanh toán tiện ích, đa dạng, linh hoạt, mọi lúc, mọi nơi trên toàn thế giới. Tại ATM Vietcombank: - Giao dịch rút tiền mặt
Bạn không được phép đánh đập vợ hoặc các thành viên khác trong gia đình. Ép buộc một người quan hệ tình dục với bạn là vi phạm pháp luật, thậm chí khi bạn đã kết hôn với người đó. Không ai, kể cả cha mẹ, có thể ép bạn kết hôn với người mà bạn không muốn.
Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! Chương 39: Vợ hiền Đường Tiểu Hề 8 tháng Chương trước Chương tiếp Đến buổi tối, Đường Minh Hề ngáp một cái lập tức trở về phòng ngủ. Tối hôm qua ở trong phòng của tiểu Diệp Hành ngủ một đêm, cũng không phải nói không thoải mái sao, chẳng qua là cậu không có thói quen ngủ với người khác!
Sự việc này lại làm dấy lên nỗi lo nạn web sex hoành hành ngày càng dữ dội. Tràn ngập web sex. Chuyển về nhà mới ở khu chung cư Trung Hoà - Nhân Chính những ngày cận Tết Kỷ Sửu, anh chị Đàn có niềm vui nhân đôi. Đấy là không chỉ lần đầu tiên có nhà mới sau bao nhiêu
Aaqan72. Bạn đang đọc truyện Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! của tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt. Đường Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Muốn Làm Cá Mặn hay Vô Tội Và Tà Ác.
Người đẹp à, em là ai vậy?Đường Minh Hề dán chặt mắt vào gương chừng khoảng hơn 5 phút, sau khi xác định người đẹp trong gương chính là mình thì lại nhịn không được mà tự hỏi thêm lần nữa Người đẹp à, rốt cuộc thì em là ai vậy?“Nhị thiếu……”Dì Vương dè dặt lên tiếng gọi cậu, kéo cậu ra khỏi trạng thái hỗn mặt của cậu trông như kiểu không còn nuối tiếc gì đối với cuộc sống này nữa vậy, rưng rưng mắt rồi cúi đầu nhìn ngắm cái thân thể trắng nõn, tinh tế của mình, nhớ thương 6 kh ... Văn án 1Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.” Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây Văn án 2Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy.“Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!”Đường Minh Hề run rẩy nói Diệp Hành, tôi không biết Hành nhấc mí mắt, hờ hững Đường Nặc, qua cái liếc mắt cũng không dành cho Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên mà ——Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!! Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm!
So với vẻ kinh ngạc của Đường Minh Hề khi đã biết cốt truyện, sự kinh ngạc mãnh liệt không thể che giấu trên khuôn mặt Đường Vân càng thêm nổi bật lý cao cấp ngồi ở bên người Đường Vân, cơ hồ đã gặp qua Diệp Hành, giờ phút này sắc mặt cũng là nghi ngờ bất định, theo bản năng nhìn về phía Đường Minh Hề giờ phút này nào còn lo lắng Đường Vân có biểu tình Cậu đột nhiên cúi đầu, trái tim bình bịch đập hai cái, khoảng cách xa như vậy, hẳn là hắn sẽ không phát hiện được cậu đi? Địa điểm tổ chức hội nghị thượng đỉnh tài chính rất lớn, Đường Minh Hề ôm theo tâm lý may mắn, đem đầu cúi xuống rất không biết có phải là do ảo giác của cậu hay không, từ đầu tới cuối, Đường Minh Hề trước sau luôn cảm thấy có một đạo tầm mắt như có như không nhìn chằm chằm vào chính Hành trở lại sớm hơn so với cậu tưởng tượng, Đường Minh Hề vốn dĩ còn cái kế hoạch bị mắc kẹt không thể không đưa lên lịch tình đầu tiên để thực hơi có chút lo âu, đứng ngồi không yên chờ đợi cuộc họp thượng đỉnh tài chính kết thúc. So với một mảnh thần sắc biểu tình khác nhau của Đường gia, những người khác đối đãi với Diệp Hành nịnh bợ hơn rất nhiều. Thời điểm trước kia Diệp Hành làm việc ở Đường gia, cũng chưa từng đơn độc tham gia bất kỳ hoạt động quy mô lớn nào, cho nên có rất ít người biết bộ dáng của hắn, người không quen biết Diệp Hành ở Ninh Thành chiếm đại đa Minh Hề không chờ được đến lúc hoạt động giao lưu trao đổi sau hội nghị thượng đỉnh kết thúc, liền lấy cớ rằng thân thể chính mình không thoải mái, vội vàng trở lại khách sạn. Giờ phút này Đường Vân đã điều chỉnh tốt tâm thái, nghe được lý do của Đường Minh Hề, trong lòng mặc dù biết những điều cậu nói đều là giả, nhưng vẫn nhả ra để cho cậu trở về nghỉ ngơi. Đường Minh Hề nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm, không tiếp tục nhìn về phía Diệp Hành đang bị truyền thông phóng viên vây quanh kia, vội vàng bước chân rời khỏi hiện khi đi, cậu vẫn không nhịn xuống được ma xui quỷ khiến nhìn thoáng qua Diệp biết được chính cái liếc mắt này, tầm mắt thế mà lại cùng Diệp Hành ở giữa không trung nhìn nhau một tình đối phương vẫn lãnh đạm như cũ, thậm chí so với nửa năm trước càng thêm thành thục chững chạc, nhưng cậu hình như từ trong ánh mắt của Diệp Hành đọc ra được một tia sát tim Đường Minh Hề tựa hồ trùng xuống, quyết đoán di dời tầm mạng QvQ!Diệp Tiểu Hành phiên bản hắc hóa quả thực quá khủng bố QvQ!–Sau khi Đường Minh Hề trở lại khách sạn, việc làm đầu tiên là muốn thu thập rương hành lý trốn Sau hội nghị thượng đỉnh tài chính còn có một bữa tiệc rượu, so với hội nghị chính thức thì có vẻ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thoạt nhìn thì giống như một cuộc gặp gỡ giao lưu trao đổi ông lớn tập trung tại hiện trường tất nhiên là muốn ở cuộc gặp gỡ giao lưu này nói về chuyện tâm đắc nhất của chính người ngủ quên giữa cuộc họp giống như Đường Minh Hề căn bản không tư cách tham giaCậu mở rương hành lý ra, thành thạo đem đồ vật thu dọn cho ngay khi sửa sang tràn đầy một rương, Đường Nhị công tử mới thập phần vừa lòng vỗ tay, không nói hai lời liền kéo kéo cái rương chạy ra khỏi khách cần nhiều lời! Nam chủ lúc này trở về quả thực suýt nữa muốn viết dòng chữ “Tôi muốn lấy mạng chó của anh” ở trên mặt!Đường Minh Hề biết trong tiểu thuyết nguyên tác, Diệp Hành lần này trở về chính là vì để trả thù Đường cậu không hề biết Diệp Hành đã hắc hóa tới một bước nào rồi, tóm lại cậu mặc kệ là bước nào, chạy trước rồi tính sau! Cậu liên hệ với tài xế lão Ngô, ngay cả một người trợ lý cũng không mang theo, kéo rương hành lý mở thang máy “Đinh ——” một tiếng, thang máy ở tầng hai mươi mốt mở ra, Đường Minh Hề vừa ngẩng đầu, cả người lập tức cứng không ít người đứng trong thang máy, mà người đang đứng ở chính giữa nhất lại chính là Diệp Minh Hề giờ phút này nhìn thấy hắn, cùng trạng thái nhìn thấy quỷ thì không khác nhau là mấy, sắc mặt “Bạch” một tiếng trở nên trắng bệch, thuận theo phản xạ có điều kiện mà lui ra phía sau vài ngờ khi Diệp Hành nhìn thấy một màn này, liền sa sầm mặt nhiên!Thời điểm Diệp Hành nhìn thấy chính mình, sắc mặt cũng càng kém vài phần QvQ!Một tên pháo hôi như cậu cái gì cũng chưa làm, chỉ là lui ra phía sau vài bước mà thôi, hắn có cần hận cậu như vậy không QvQ!Đường Minh Hề cẩn thận ngẫm lại bản thân hình như cũng không làm ra sự tình gì có lỗi với Diệp lắm chỉ là đòi ly hôn vẫn chưa hoàn toàn ly hôn được.- Ít nhất so với tên cặn bã “Đường Minh Hề” trong nguyên tác thì vẫn tốt hơn nhiều.“Đây không phải là Đường nhị công tử sao?” Liễu Nghiêm cũng ở trong thang máy, khẽ cười nói “Vội vội vàng vàng là muốn đi đâu thế?” Nhìn không ra rằng tôi đang muốn trốn chạy saoĐương nhiên cậu không thể trực tiếp nói thẳng ra những lời như không nghĩ bản thân mình lại xui xẻo như vậy, quả thật là cả uống nước lạnh cũng mắc kẽ Minh Hề hoàn toàn quên mất, địa chỉ của tiệc rượu sau hội nghị thượng đỉnh tài chính là khách sạn mà cậu dừng ở lầu 21, tiệc rượu liền được tổ chức tại phòng khách lầu mắt bao người, Đường Minh Hề vẫn luôn đứng ở ngoài thang Nghiêm cười tiếp tục bổ sung một câu “Không phải là nghe không rõ nội dung hội nghị, nên không muốn tham gia giao lưu chứ? Nhị công tử cầm theo rương hành lý là có ý gì vậy, vừa rồi còn nghe Đường tổng bảo rằng thân thể cậu không thoải mái, đây là đang muốn về nhà tu dưỡng ư?”Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được hành động của Đường Minh Hề là không muốn tham gia giao làm ngượng ngùng của cậu khiến cho mấy người trẻ tuổi trong thang máy nhịn không được mà cười ra ha, cậu ta tưởng chuyện này giống như việc đi học nghe giảng chỉ là thân thể không thoải mái thôi, so với những người đầu óc có bệnh như cậu thì tốt hơn nhiều - Cho tới bây giờ, Đường Minh Hề chỉ có thể tự nhận bản thân xui xẻo, không tình nguyện đi vào thang nhà hẳn là không thể về nhà, còn làm trò trốn chạy trước mặt nhiều người như vậy, da mặt của Đường Minh Hề vẫn chưa dày đến mức không biết xấu hổ là gì, không thể tiếp tục làm chuyện này được gian trong thang máy rất lớn, Đường Minh Hề đứng ở bên phải, tận lực rời xa Diệp Hành đang đứng giữa đám rồi lâu như vậy, Diệp Hành từ đầu tới cuối cũng chưa từng liếc qua chính mình một cái, chỉ việc này liền đủ để hiểu rõ thái độ của đối lắm, giả vờ không quen biết đúng không, tốt lắm, đây là hạng mục sở trường của bản nhân cậuTrong quá trình thang máy di chuyển lên, Liễu Nghiêm vẫn luôn cười nói thoải mái đối với Diệp Hành. Đường Minh Hề thật là bội phục hắn có thể nói ra nhiều lời nịnh hót không ngượng mồm như vậy đối với khuôn mặt lạnh như người chết của Diệp Hành, nếu không phải thời cơ bây giờ không quá thích hợp, cậu chắc chắn sẽ tán thưởng Liễu Nghiêm, cho hắn một cái like.“Ầm ầm” một tiếng, Đường Minh Hề cảm giác được thang máy hơi hơi lắc lư một chút. Cả người cậu bởi vì thất thần, cho nên phản ứng lớn nhất, không đứng vững, suýt nữa thì ngã xuống một may đã được một người trợ lý không biết là ai đưa tay ra đỡ một phen “Nhị công tử cẩn thận.”Đường Minh Hề ngã vào trên người hắn, vội vàng đứng thẳng thân thể, xin lỗi cười cười “Xin lỗi, đã xấu hổ rồi.”Trợ lý chớp mắt bị dung nhan cấp bậc top bạo kích một tim nhảy lên một nhịp, bên tai hơi hơi đỏ lên “Không có việc gì đâu.”Đường Minh Hề đang muốn cùng hắn khách sáo vài câu, đột nhiên bắt gặp ánh mắt của Diệp Hành phóng lại băng tận xương, khiến cho sau lưng của Đường Minh Hề phát ý gì vậy? Hiện tại chỉ cần bản thân mình tùy tiện nói một lời cũng sẽ kéo đến thù hận của nam chủ sao?! này không khoa học chút nào!Cuối cùng cũng đến được yến hội trên tầng Minh Hề từ trong thang máy đi ra, hít thở một ngụm không khí mới Cậu vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Đường Vân đang cùng các đại lão khác nói qua quá trình xấu hổ đến mức hít thở không thông như vừa rồi, hiện tại nhìn thấy được anh ruột, miễn bàn có bao nhiêu kích động, bao nhiêu lệ nóng lưng tròng! Đường Vân quay đầu, kinh ngạc nói “Không phải là em không thích tới giao lưu hay sao, như thế nào lại nguyện ý lại đây thế?”Anh trai à!! Không phải tôi nguyện ý lại đây đâu!! Tôi là do xui xẻo nên mới bị bắt tới nơi này đó!!Đường Minh Hề vừa thấy chính mình trốn chạy thất bại, trong lòng rên rỉ một tiếng sinh ra hờn dỗi, chờ Đường Vân đến để dỗ phút này Đường Vân cũng biết trong lòng Đường Minh Hề không chút dễ chịu, vỗ vỗ bả vai.“Anh trai biết em đang suy nghĩ cái gì, không cần phải sợ. Tuy rằng anh không biết hắn làm như thế nào mà có thể trở thành chủ tịch Kinh Vũ, nhưng quan hệ phu thê của hai người vẫn còn, nếu thật sự chịu không nổi, hãy nhanh chóng đi ly hôn. Mặc kệ em muốn quyết định ra sao, thì anh vẫn luôn ủng hộ em.”Ai ngờ ở trong di động có thể có được một người anh tốt như thế này chứ? thế giới này quả nhiên vẫn chỉ có anh ruột mới là người đáng tin cậy nhất!!- Giao lưu buồn tẻ nhạt nhẽo, hơn nữa Đường Minh Hề căn bản không có bất luận cái giao lưu dục vọng tìm tới góc, một mình ngồi yên lặng nghỉ ngơi, ánh mắt dừng ở trên người Diệp Hành, trong lòng không khỏi cảm khái một không hổ là nam chủ. Nguyên bản còn tưởng rằng Diệp Hành cần ít nhất tám tháng mới trở lại được Ninh Thành, không nghĩ tới cư nhiên trước một tháng liền đã trở bỏ ân oán cá nhân, Đường Minh Hề đối với Diệp Hành vẫn rất bội phục!Ai, mọi người nói xem cậu xuyên sách thì có gì không tốt, lại cứ phải xuyên vào vị trí lão bà của nam chính làm gì?Cậu như thế nào không thể xuyên thành huynh đệ tỷ muội linh tinh của nam chủ? Nói không chừng còn có thể dính thơm lây, đi về phía đỉnh cao nhân Minh Hề ở trên sô pha ngồi trong chốc lát, liền có chút mệt không phải nửa đường gặp phải Diệp Hành, cậu hiện tại đã đang nằm ở nhà ngủ nghỉ chán chê!Hội nghị thượng đỉnh tài chính vốn đã buồn ngủ, giờ lại còn kéo dài tới cả giao lưu. Đường Minh Hề thật sự đối với việc đàm luận xã giao này căm thù đến tận xương tuỷ, ngay cả khi cậu nghe hiểu được thì cậu cũng không có bất luận cái dục vọng giao lưu nào, được chứCũng may người trong góc không nhiều lắm, Đường Minh Hề khẽ lặng lẽ chống cằm nghỉ ngơi trong chốc lát. Bức tranh người đẹp ngủ xuân, tự nhiên cũng khiến cho không ít người chú ý Nhưng trong đó thứ có nhiều hơn là sự trào một cái bình hoa tiếng tăm lừng lẫy Đường nhị thiếu, Đường Minh Hề đối với loại trào phúng này đã sớm miễn dịch. Liễu Nghiêm cũng chú ý tới Đường Minh Hề đã ngủ, nhưng do ngại với Diệp Hành ở đây, hắn thoáng duy trì một chút phong độ của chính mình, không trực tiếp giáp mặt với Đường Minh Hề châm chọc mỉa tiếc hắn quản không được đám người thủ hạ mồm năm miệng nhân bên người Liễu Nghiêm bưng champagne cười một tiếng “Nên nói thật không hổ danh là Đường nhị công tử, gọi cậu ta một câu chỉ được cái mã thật, cậu ta lại thực sự đem cái từ này thi hành đến cùng.”Một người khác trả lời một câu “Đường Minh Hề không phải chính là như vậy sao, cậu ta không ngủ gật tại hội nghị thượng đỉnh tài chính đã là không tồi rồi.”“Ha ha, đúng là như vậy. Không biết Đường Vân vì sao lại mang theo cậu ta, cậu ta nghe hiểu được mấy thứ này sao?” “Tôi nghĩ là do Đường gia cổ phần của Đường Vân ngã giá quá lợi hại, cái gì cũng muốn thử khi tuyệt vọng, chắc hẳn đang trông cậy vào Đường Minh Hề lật ngược tình thế?”“Chỉ dựa vào cậu ta ư? Theo như tôi nghĩ, không bằng Đường Vân trông cậy vào việc đem Đường Minh Hề gả cho một nam nhân có tiền còn hơn.”“Cùm cụp” một tiếng, chén rượu của Diệp Hành nặng nề đặt xuống người Liễu Nghiêm hôm nay đều rất có nhãn lực vây quanh ở bên người Diệp Hành, chỉ để có được một gương mặt quen thuộc ở Kinh vậy thập phần chú ý tới nhất cử nhất động của Diệp Giờ phút này vẻ mặt hắn không vui, mọi người cũng trong nháy mắt đình chỉ nói chuyện. Diệp Hành không biết sinh ra cơn tức giận gì, làm Liễu Nghiêm có điểm bối rối đầu đó không xa, Đường Minh Hề dường như có chút hòa trong yến phòng được để nhiệt độ rất thấp, sau khi cậu ngủ, không tự giác run lên một mắt Diệp Hành dừng ở trên mặt cậu, giống như sắp cắm rễ vào lát sau, hắn nhanh chóng bước ra, lập tức đi về phía Đường Minh người Liễu Nghiêm sắc mặt biến đổi, hai mắt nhìn nhau. Đường Minh Hề trong lúc ngủ mơ phảng phất đã nhận ra nguy hiểm đã đến, vào thời điểm Diệp Hành dừng lại bước chân, đứng ở trước mặt cậu, Đường Minh Hề trong lòng bất an mở mắt ra.…………Vừa mở mắt liền nhìn thấy chồng trước là loại cảm nhận gì?Vẫn là cái loại cảm nhận tương lai sẽ giết chồng trước của bản thân sao?Trái tim của Đường Minh Hề sợ tới mức đột nhiên ngừng đập trong giây não trống rỗng, thiếu chút nữa cho rằng Diệp Hành muốn đích thân động thủ tại chỗ này!Không thể nào đúng không, nơi đây có nhiều người như vậy cơ Minh Hề theo bản năng đứng lên muốn động tác này rơi vào trong tầm mắt của Diệp Hành, vô cùng khó Hành tiếng nói khô khốc, tạm dừng một chút, lạnh lùng mà nói “Tôi có thể làm anh thống hận đến như vậy sao.”Thế cho nên vừa thấy tôi, anh liền phải tôi thống hận cậu, là cậu thống hận tôi mà đại ca QvQ!Đường Minh Hề một câu cũng chưa nói, nhưng thân thể căng chặt khẩn trương đã nhanh chóng bán đứng lại, cậu không hề muốn ở chung cùng với nam chủ ngốc nhếch chút nào!! Kế hoạch trốn chạy của cậu còn kém hai điểm mấu chốt cuối cùng, vì vậy mới không được hoàn thành!! Giữa hai người xuất hiện sự trầm mặc quỷ dị một lát. Đường Minh Hề cảm thấy Diệp Tiểu Hành phiên bản hắc hóa tựa hồ so với trước kia càng thêm trầm mặc ít lời, hơn nữa tâm tư cũng càng ngày càng khó đoán QvQ.“Xem ra anh đã hạ quyết tâm không muốn cùng tôi nói chuyện.” Diệp Hành lãnh đạm chế nhạo một tiếng “Hay là nói, hiện tại ngay cả việc cùng tôi nói chuyện cũng khiến anh cảm thấy ghê tởm sao.”Vấn đề nháo loạn bây giờ là gì vậy? Vừa rồi là cậu giả vờ không thân với tôi trước mà, như thế nào còn trả đũa nói rằng tôi không để ý tới cậu vậy?!Cũng may, đúng lúc này đám người Liễu Nghiêm đã tiến lên một bước “Diệp tổng?”Đường Minh Hề hiện tại ngay cả Liễu Nghiêm cũng tha thứ, chỉ cần hắn hiện tại có thể khiến cho Diệp Hành rời xa cậu, chỉ cần vậy thôi là cậu sẽ giải hòa cùng toàn bộ thế giới!Diệp Hành như thế nào đối với Đường Minh Hề lại cảm thấy hứng thú đi lên thế?Liễu Nghiêm nghiến răng nghiến lợi đến gắt gao, nhớ tới những nỗi thống khổ chính mình hơn hai mươi năm phải chịu đựng do bị Đường Minh Hề đè nặng, trong lòng không khỏi phát lên một cỗ đố vòng người xung quanh xem mặt đoán ý, phát hiện bầu không khí giữa Diệp Hành cùng Đường Minh Hề không mấy thân vừa rồi đối với Đường Minh Hề châm chọc mỉa mai vừa thấy mọi chuyện phát triển theo phương hướng này, ngữ khí bất thiện mở miệng nói Đường Minh Hề “Nhị công tử, nơi này không phải Đường gia, cũng không phải là địa phương tùy hứng của cậu, nếu cậu muốn chơi cũng có thể chơi, nhưng cũng phải xem trường hợp rồi mới chơi chứ.” Đường Minh Hề? Cậu ù ù cạc cạc “Anh là ai thế?”“ Cậu!” Người nói chuyện kém chút nữa tức giận đến mức phun ra một búng máu. Một người khác mở miệng “Nhị công tử. Diệp tổng đường xa mà đến, cho dù Đường gia không phải là người tổ chức Hội nghị thượng đỉnh tài chính đi nữa, nhưng cũng không thể đối đãi khách nhân như như vậy chứ. Chẳng lẽ Nhị công tử đối với Liễu gia có bất mãn gì sao?”Đường Minh Hề xem như nghe hiểu, đây là muốn cậu hạ mình hạ mình đối với người khác thì không sao cả, nhưng là không thể để anh của cậu cùng Đường gia cũng phải hạ mình.“Cậu là khách nhân sao?” Đường Minh Hề châm chọc một câu, ngay cả một ánh mắt cũng lười phóng tới cho hắn “Phu thê chúng tôi cãi nhau liên quan gì đến anh chứ?”Dứt lời, xung quanh một mảnh yên tình của Diệp Hành lặng lẽ buông lỏng một ít.
Đánh giá từ 39 lượt Truyện Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! của tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt kể về Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn hoặc Ai Cho Anh Mắng Em?!
Người đẹp à, em là ai vậy?Đường Minh Hề dán chặt mắt vào gương chừng khoảng hơn 5 phút, sau khi xác định người đẹp trong gương chính là mình thì lại nhịn không được mà tự hỏi thêm lần nữa Người đẹp à, rốt cuộc thì em là ai vậy?“Nhị thiếu……”Dì Vương dè dặt lên tiếng gọi cậu, kéo cậu ra khỏi trạng thái hỗn mặt của cậu trông như kiểu không còn nuối tiếc gì đối với cuộc sống này nữa vậy, rưng rưng mắt rồi cúi đầu nhìn ngắm cái thân thể trắng nõn, tinh tế của mình, nhớ thương 6 khối cơ bụng đã biến mất một cách thần cậu lại ngẩng đầu lên nhìn ngắm căn phòng xa lạ này, đèn treo tường đầy tinh xảo, hoa mĩ, tấm thảm thủ công được làm từ len. Cả căn phòng toát lên một mùi “tiền” nồng đậm, phảng phất còn có cả hơi thở lười biếng của vị chủ nhân căn phòng ngoài cửa sổ, tuyết đang bay đầy trời —— rõ ràng tối hôm qua cậu vẫn đang sống trong một mùa hè nóng là đang nằm mơ nhỉ? Tất cả những điều này chỉ là mơ thôi?Dì Vương nghĩ rằng có lẽ Đường Minh Hề vẫn đang buồn bực vì bị chồng mình – Diệp Hành đánh lại, bởi vậy bà lên tiếng an ủi “Nhị thiếu, xin ngài bớt giận, tên Diệp Hành kia không biết tốt xấu, lại còn dám đánh lại, ngài phạt hắn là đúng, đừng vì vậy mà nổi giận, ảnh hưởng đến sức khỏe của bản thân.”Đường Minh Hề nghe được cái tên “Diệp Hành” này, khóe miệng lập tức run rẩy kịch thật ở ngay trước mắt, cậu không thể không chấp nhận rằng mình đã xuyên lại còn là xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cậu từng đọc, xuyên thành một nhân vật cùng họ cùng tên khác mỗi khuôn mặt và cơ thể —— tấm bia đỡ đạn siêu uy tín aka vợ cũ của người tên “Diệp Hành” vậy, cậu chính là tấm bia đỡ đạn, tên phản diện ngu ngốc, còn Diệp Hành chính là nam chính của tiểu thuyết “Chàng rể đô thị”.So sánh với các tiểu thuyết khác, Diệp Hành còn giống nam chính phản diện hơn cả kẻ xấu giết người không thèm chớp mắt, hơn cả boss phản diện ở ải cuối nhân vật của cậu, là vợ cũ của nam chính phế vật trước khi hắn nổi dậy, cả truyện chỉ biết vừa đánh vừa mắng nam chính, cuối cùng tất nhiên là chỉ có thể chết mà không có mồ Minh hề nhớ rõ, một giây trước rõ ràng cậu còn đang uống rượu tiếp khách ở Wall Street, vậy mà ngay giây tiếp theo, cậu đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết nguyên tác, Diệp Hành là con trai vợ cả của nhà họ Diệp – đệ nhất hào môn ở thủ đô Vân Kinh, thậm chí là đệ nhất hào môn toàn quốc. Hắn tranh giành quyền lợi với mẹ mình, cuối cùng bị thất bại, hắn cùng với em gái mắc bệnh nặng của mình bị lưu đày đến Ninh thành ở phía nam, may mà có ông Đường cứu để báo đáp ơn cứu mạng của ông Đường, Diệp Hành quyết định giấu giếm thân phận thật của mình, trở thành con rể của nhà họ Đường và chấp nhận ở rể, một năm trước hắn đã đính hôn với Đường Minh tưởng rằng sau khi đính hôn cùng với Đường Minh Hề, hắn sẽ có tiền để chi trả cho việc chữa bệnh của em gái mình, nhưng ai mà ngờ rằng, nửa năm sau khi đính hôn, ông Đường đã bất hạnh mà qua cái chết của ông, Đường Minh Hề càng làm căng chuyện cưới hỏi này hơn, thậm chí còn coi ý tốt của ông Đường là một thủ đoạn để làm nhục chính mình —— thử hỏi ai có thể chịu được việc chính mình phải cưới một người “vợ” mang giới tính nam?Hơn nữa, đó không phải là cưới, là cậu phải “gả” cho Diệp Hành!Bởi vậy nên Đường Minh Hề cứ vịn vào việc em gái của Diệp Hành bệnh nặng phải nằm viện để áp chế hắn, sỉ nhục hắn bằng cả hành động và lời nói, tra tấn cả về tinh thần và thể kết cục của việc đắc tội nam chính không cần nghĩ cũng biết, không lâu sau thì Diệp Hành đã tự khôi phục được thân phận con trai vợ cả của mình, thậm chí còn thành công giành được quyền lực lớn mạnh về phía khi lên nắm quyền, người dính đạn đầu tiên chính là Đường Minh Hề chứ chẳng ai khác!Ở phần kết của nguyên tác, kết cục của Đường Minh Hề thê thảm cực kì, cậu bị nhốt trong một căn phòng tối, lần lượt phải chịu mười tám loại hình phạt, tra tấn cả về thể xác và tinh cùng thì bị ném vào giữa bầy cá mập, không hề thương tiếc. Một người vốn còn đang sống sờ sờ vị đám cá mập cắn xé đến chết!Ngũ mã phanh thây cũng còn nhẹ, chứ làm như thế kia…… quả thực là chết mà không còn lưu lại một chút gì!“Nhị thiếu, Nhị thiếu?” Dì Vương lại lên tiếng lần giờ phút này, Đường Minh Hề đang bị những hồi tưởng của mình về cuốn tiểu thuyết dọa cho sợ đến mức chảy cả mồ hôi mở đầu mới như thế này khiến Đường Minh Hề trợn tròn hai mắt, suýt thì ngã quỵ trên mặt cảnh nhà cậu cực kì tốt, cha mẹ đều khỏe mạnh, bản thân cậu cũng vừa tốt nghiệp đại học Harvard được nửa năm, cũng được coi là đã đi tới vạch đích của cuộc đời, vậy mà lại phải chịu cảnh chết trẻ QvQNhưng giờ mà quay về cũng chỉ có đường chết, đã tới đây rồi thì cứ cố vậy, đến đâu thì hay tới cậu đã xuyên đến đây và trở thành Đường Minh Hề thì chắc chắn không thể để chính mình giẫm lên vết xe đổ đó được.“Dì vừa mới nói Diệp Hành ở đâu cơ?” Đường Minh Hề cố ép chính mình bình tĩnh lại, hồi này bị dọa sợ nên giọng nói của cậu đã hơi nghẹn Vương “Nhị thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong tuyết một ngày một đêm rồi ạ. Ngài cứ yên tâm, hắn ta quỳ ngoài sân, nếu không có lệnh của ngài thì không một ai dám cho hắn đứng lên đâu!”Đường Minh Hề vốn còn đang định ôm đùi nam chính ……Cuộc sống này có thể tươi đẹp hơn một chút được không? =Mà cũng phải, từ ngày Diệp Hành về ở rể nhà họ Đường, hắn chưa từng được sống như một người bình đánh chửi, bị vũ nhục là chuyện cơm bữa, không cho ăn cơm cũng chỉ là chuyện hôm qua hắn vì lo lắng cho tình trạng của em gái mình đang nằm viện nên đã chạy ra ngoài, ai ngờ lại bị Đường Minh Hề phát hiện, nổi một trận lôi người giằng co nhau ở cầu thang, Đường Minh Hề từ nhỏ đã yếu ớt, nhỏ bé, sao có thể là đối thủ của Diệp Hành đầu tiên Diệp Hành đánh trả những màn đánh đập của cậu lại là trực tiếp đẩy cậu xuống dưới cầu thang, đập đầu vào tường. Rồi xong, tới công chuyện luôn chứ gì nữa!Dì Vương vẫn còn đang lải nhải, oán giận ở bên cạnh “Mà cái tên Diệp Hành này cũng không biết tự mình soi gương xem mình là ai, một thằng con rể không quyền không thế mà thôi, hắn ta nghĩ rằng chỉ cần có di ngôn của lão gia chống lưng thì không ai dám động vào hắn à. Chẳng qua là bình thường chúng ta đối xử nghiêm khắc với hắn một chút xíu thôi. Lần trước treo hắn trên xà nhà ba ngày ba đêm mà đến giờ hắn đã quên sạch rồi, đánh hắn mắng hắn thì cũng bởi vì hắn mắc lỗi trước!”Mỗi một câu nói của dì Vương tựa như một con dao đâm thẳng vào lồng ngực của Đường Minh Minh Hề thở gấp, giơ tay đỡ lấy thành giường để có thể đứng vững, run rẩy thở phì phò, suy nghĩ ôm đùi nam chính phút chốc biến mất không còn tăm nữa, trong nguyên tác có miêu tả tên Diệp Hành kia cực kì thông minh, nếu chính mình chạy đi ôm đùi hắn, kiểu gì hắn cũng sẽ phát hiện ra “Đường Minh Hề” này đã bị tráo đổi thành một người lúc đó, không chỉ Diệp Hành có ý định giết cậu, mà người nhà họ Đường sau khi biết cậu chỉ là “tu hú chiếm tổ” thì cũng sẽ đuổi cùng giết tận!Nghĩ như vậy, Đường Minh Hề thở dài một hơi Chời đấc ơi, tui khổ quá mà……“Dì Vương.” Đường Minh Hề đánh gãy cơn thịnh nộ của dì Vương. Cậu nghĩ tới nam chính vẫn đang quỳ ở trong sân, bắt chước giọng điệu của nguyên chủ, ngang ngược mà kiêu ngạo nói “Để Diệp Hành quỳ trong viện làm cái gì? Lẽ nào là muốn để anh trai tôi nhìn thấy à? Sau đó chạy tới đây trách mắng tôi ngược đãi hắn?”Cậu nghĩ thầm Mau chạy ra ngoài đỡ nam chính dậy đi chứ gì nữa!Dì Vương gật gật đầu “Đúng đúng đúng, Nhị thiếu, may mà ngài suy nghĩ thấu đáo. Tên tiện nhân này đúng là một kẻ lắm mưu nhiều kế! Giờ tôi sẽ bắt hắn vào trong nhà rồi quỳ!”Đường Minh Hề Hả? Ý của tôi có phải vậy lát sau, Diệp Hành đã bị mấy tên người hầu thô bạo kéo vào trong nhà, nghiêng nghiêng ngả ngả mà hắn quỳ bên ngoài cũng lâu rồi, đầu gối cũng bị thương nghiêm trọng vì gió rét, giờ thì cũng không còn đứng vững được nữa, trực tiếp ngã thẳng xuống mặt đất.“Bịch” một tiếng, Đường Minh Hề lập tức tỉnh thấy Diệp Hành, nam chính trong nguyên tác, mà lại còn là người sắp giết chính mình, Đường Minh Hề nói không sợ là nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn, ngay cả một người mới đọc lướt qua nguyên tác như cậu cũng không nhịn được mà hít sâu một thân trên dưới của Diệp Hành không có chỗ nào là lành lặn cả, mặt mày thì tái ngắt, khóe miệng còn có máu, làn da tái nhợt vì cái lạnh, thậm chí còn có thể nhìn thấy một mảnh xanh tím, những vết thương chồng chất, có nhỏ có thiếu niên kia chỉ mặc một cái áo hoodie mỏng tanh, lại còn phải quỳ trong nền tuyết một ngày một đêm, đôi môi cũng đã khô nứt, chỉ có thể hơi mơ hồ mường tượng ra dáng vẻ thần thái trong tương lai,Mà chưa kể, khi Đường Minh Hề nhìn thấy khuôn mặt của hắn, trong lòng lập tức cả kinh —— thân hình của thiếu niên này còn chưa nảy nở, trông cực kì non nớt. Theo như trong nguyên tác, năm nay hắn vừa mới tròn 17, mới chỉ đính hôn cùng với Đường Minh Hề, chờ đến khi trưởng thành thì sẽ kết hôn với lễ thành hôn hôm đó cũng chính là ngày chết của Đường Minh Hề trong nguyên được rồi, ít ra thì cũng còn tận một năm để nghĩ cách ly hồn rồi bỏ chạy QvQĐường Minh Hề nghĩ thầm trong cái rủi có cái may, thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt vẫn bình tĩnh, lạnh tanh như Hành tuy rằng đang quỳ trên mặt đấy, nhưng hắn vẫn ngẩng đầu, tóc mái quá dài nên đã che khuất cả lông mày, lông mi của hắn nhẹ nhàng rung động, đôi mắt đào hoa bình tĩnh không một gợn sóng mà nhìn chằm chằm vào Đường Minh Hề, tựa như một con thú dữ đang ẩn núp trong bóng đêm, một con rắn Minh Hề bị hắn nhìn tới mức da đầu tê rần rần, chỉ cảm thấy trong cặp mắt của người trước mắt ngập tràn sát ý và hận ý đối với ngoài cửa sổ đang có bão tuyết, tiếng gió gào thét rợn cả người. Băng tuyết bao phủ khắp cả căn phòng của Đường Minh Hề rõ ràng có trải một tấm thảm làm bằng len cực kỳ mềm mại, ấm áp, cả căn phòng ấm áp như tiết trời mùa giờ phút này, khi phải đối diện với ánh nhìn lạnh nhạt của Diệp Hành……Đường Minh Hề chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng còn thấp hơn cả nhiệt độ ngoài trời nữa kìa.
tôi thực sự không muốn làm nhân vật phản diện